"Anh này."
"Uh?"
"Người ta bảo nước mắt mặn và đắng phải không anh?"
"Uh."
"Em chẳng thấy nó mặn, cũng chẳng thấy nó đắng, em thấy nó vô vị và nhạt nhẽo lắm."
Phải rồi, người ta bảo khi con người khóc vì đau khổ, nước mắt sẽ mặn và đắng ngắt. Nhưng mà khi đau khổ quá rồi thì làm gì còn nhận biết được hương vị của cái gì nữa mà mặn với chả đắng.
"Em sẽ không khóc đâu anh à."
"Tại sao?"
"Vì em rất mạnh mẽ."
Thường thì, những người cố tỏ ra mạnh mẽ và ít khóc thì khi khóc cái cảm giác sẽ rất đáng sợ. Nó như một cái gì đó dập nát trái tim, đâm xuyên buồng phổi gây cho người ta cái cảm giác nghẹn ngào, đau buốt xuyên thấu cả cơ thể.
"Anh bảo xem, em có nên khóc không?"
"Có."
"Nhưng em chẳng có lấy một người để bấu víu, để gục đầu vào vai mà khóc."
Điểm hại nhất của những người cố tỏ ra mạnh mẽ là họ chẳng hề có bạn, họ chỉ đơn thuần cố chứng tỏ mình là một cỗ máy vô tri vô giác. À, họ có bạn chứ, nhưng bạn họ lại nghĩ họ là người mạnh mẽ nên thường không mấy để ý đến họ. Kể cả họ có đau khổ tưởng chừng như bị đánh một gậy khiến toàn thân đau điếng rồi thì họ vẫn chỉ có một mình mà thôi.
"Em ước em có một thế giới mà thế giới ấy chỉ có mình em anh ạ."
"Sao lại thế?"
"Để em có thể khóc bất cứ khi nào em muốn mà không phải nhọc công tìm một chỗ thật vắng, một chỗ không có ai nhìn thấy để mà khóc."
Uh, điều ước cũng chỉ là điều ước mà thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét